Mùi mùa xuân - Hương ngày Tết

Giữa phố vắng cuối năm, chỉ một thoáng mùi lá non, mùi trầm lẫn khói gỗ cũng đủ đánh thức miền ký ức cũ. Mùa xuân đến rất khẽ, không bằng sắc hoa rực rỡ, mà bằng những hương quen thuộc len lỏi trong ngõ nhỏ, khiến người đi xa bỗng chạm vào Tết và nỗi nhớ nhà lúc nào không hay.

Trong hành lang vắng, chỉ còn tiếng “gù gù” khẽ khàng của lũ chim hoang vọng lại. Ánh sáng lờ mờ, bước chân chậm rãi, và đâu đó, tôi chợt nhận ra một mùi hương rất nhẹ - mùi lá non. Lòng bỗng chùng xuống. Tôi nhớ mùa xuân quê cũ.

Mùi mùa xuân - Hương ngày Tết
Ảnh minh họa

Xuân vẫn thế, là lúc cây cối bắt đầu đâm chồi. Sau những ngày đông dài lạnh lẽo, cành khẳng khiu, lá khô rụng hết, bỗng từ đâu đó trên thân gỗ xám xịt nảy ra một nhánh mới. Màu xanh non mướt ấy như lời báo tin cái rét đã rút đi, nhường chỗ cho hơi thở mùa xuân lặng lẽ lẻn về. Phố xá sau mùa đông vốn nhợt nhạt, bỗng được điểm xuyết vài giọt tươi mới. Bức tranh thủy mặc xám lạnh như vô tình vương thêm ít mực xanh non.

Lạ thay, tôi lại thích khung cảnh ấy. Sáng nay, chính nó làm tôi nao lòng. Người ta thường nghĩ đến mùa xuân là nghĩ đến hoa nở rực rỡ, còn với tôi, cậu bé lặng lẽ giữa phố, lại mải miết đi tìm và đếm những “giọt mực” rơi trên cành. Như có sợi dây vô hình kéo nhẹ, tôi nhận ra rất rõ mùi ngai ngái của mầm mới. Không phải mùi lá cũ, cũng chẳng phải hương hoa nồng nàn, đó là mùi xuân chớm - mùi của ngày đông đang tàn. Mùi lá non, mùi mầm mới, xa lạ mà quyến rũ đến lạ. Kẻ tha hương sáng nay bỗng thèm và nhớ da diết “mùa xuân” của riêng mình.

Xuống xe, tôi thong thả dạo bước trên phố. Một con ngõ nhỏ bất chợt đánh thức ký ức xa xưa. Tôi ghé mắt nhìn vào, hít hà, như chạm phải hương của phố. Sáng nay đã gặp mùi xuân, giờ lại bắt gặp mùi phố cũ. Một chút trầm thoang thoảng quyện trong mùi khói gỗ tươi. Tôi đưa mắt nhìn quanh: khúc ngõ vắng heo hút, hẳn hương ấy tỏa ra từ một ngôi nhà nào đó - thứ mùi trầm lẫn gỗ quen thuộc, giống ngày xưa đến nao lòng.

Rồi bỗng dưng, đâu đó thoảng lên mùi lá dong vừa chín tới. Khói sương mù mịt. Nồi bánh chưng vừa vớt, tỏa hương tha thiết. Ôi, Tết đến rồi! Mùi lá, mùi gỗ cháy, mùi trầm hòa quyện vào nhau. Người đi xa, lòng nhớ nhà cuộn lên như sóng.

“Òa!” - cái vỗ vai thật mạnh khiến tôi giật mình. Anh đồng nghiệp cũ cười tươi: “Sao ngẩn ngơ vậy?”. Tôi chợt nhận ra mình vừa mơ giữa ban ngày. Con ngõ vẫn heo hút. Chỉ có điều, hương Tết đâu rồi?

Đường dẫn bài viết: https://tudonghoangaynay.vn/mui-mua-xuan-huong-ngay-tet-19593.htmlIn bài viết

Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản. Copyright © 2024 https://tudonghoangaynay.vn/ All right reserved.