Một buổi sáng

Văn hoá giải trí
15/08/2026 18:08
Hà Nội, một buổi sáng giao mùa giữa xuân và hạ, không khí mát mẻ nhưng hơi lất phất mưa phùn và độ ẩm cao. Tôi uể oải thức dậy nhìn ra khung cửa sổ vẫn còn mờ sương với cảnh vật ảm đạm, thiếu ánh nắng. Thay xong bộ đồng phục, tôi ngồi mở điện thoại kiểm tra lại tin nhắn thông báo từ đêm hôm trước.
aa
Tuần phim kỷ niệm 27/7: Hàng trăm rạp trên cả nước mở suất chiếu miễn phí Giải thưởng “Việt Nam hạnh phúc - Happy Vietnam năm 2026” khẳng định sâu sắc quyền con người Việt Nam
Một buổi sáng
Sự ra đi của ông nội là một khoảng trống sâu sắc trong lòng bố tôi và mọi người trong gia đình.

Đây đã là thói quen từ khi lên cấp ba, một thói quen chẳng lành mạnh gì nhưng đáng tiếc thay tôi khó mà bỏ được. Mở Facebook lên, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy,…đó là thứ tôi luôn sợ phải nhìn thấy, đặc biệt là nếu người đăng nó là người thân của mình, một bông sen trắng trên nền đen từ một cái tên mà tôi chắc chắn mình không thể nhìn nhầm, đó là bố tôi. Tôi nhấc máy gọi bố tôi, trái tim đã quặn thắt lại:

- Bố, … con đã xem những gì bố đăng.

Bố tôi thở dài, hơi thở của người đã thức trắng nguyên đêm, mệt mỏi, muộn phiền và đầy nghẹn ngào. Ông trả lời tôi:

- Ừm...!!!

- Phải mạnh mẽ lên con nhé, cố gắng lên!

- Vâng!

Tôi không biết phải nói gì thêm, khoảng lặng trong cuộc gọi đó tưởng như kéo dài vô tận, cho tới khi bố động viên tôi đến lớp để bố lo việc cho ông.

Ông nội tôi nhập viện đã gần một tuần nay, hôn mê sâu cũng phải gần năm ngày. Ông tôi năm nay đã ngoài bảy mươi, nhưng cũng không phải quá ốm yếu, ông vẫn thường xuyên bắt xe bus xuống chơi cùng chúng tôi mỗi khi rảnh hay những ngày giỗ, tết phải xuống nhà tôi lo hương khói cho bàn thờ gia tiên. Đến lúc nhập viện ông vẫn còn rất lạc quan, bản thân ông cũng không nghĩ mọi chuyện có thể tiến triển xấu nhanh đến vậy. Ông từng nhập viên một lần bảy năm về trước vì bệnh tim mạch, lúc đó mọi thứ cũng khá nguy kịch nhưng may mắn ông tôi qua khỏi nhờ sự cứu chữa hết lòng của những vị lương y. Sau lần đó ông tôi bỏ thuốc lá, cố gắng sống khỏe mạnh hơn cũng vì muốn con cháu bớt lo lắng. Nhưng ông vẫn có một thói quen không tốt mặc dù con cháu khuyên nhiều lần mà vẫn chưa bỏ được. Ông thích uống rượu, đó là thói quen từ những ngày ông còn học tập và sống tại Liên Xô cũ.

Gia đình tôi đã mong sau lần nhập viện này ông sẽ bỏ được rượu, nhưng mọi thứ tiếp diễn nhanh quá! Mới hôm nhập viện ông vẫn còn tỉnh táo, vẫn nói cười với bố, mẹ tôi, vẫn hỏi em gái tôi dạo này học hành sao rồi? thi cử, tập đàn ra sao? học được những bài nào hay để còn có dịp đánh cho ông nghe. Vậy mà đêm hôm đó, bác sĩ khám sơ cứu ban đầu cho thấy các chỉ số của ông rất xấu, ông bị suy đa tạng nặng và phải can thiệp nội soi để cầm máu gấp. Đến đêm, khắp người đã toàn là dây dợ, máy móc, ông vẫn tỉnh táo, nhưng đau đớn và muốn phản kháng lại. Ngày hôm sau, tôi vào thăm ông, nhìn ông mà xót xa, lòng tôi quặn lại. Tôi đến gần bên ông, không rõ ông có thấy tôi không nhưng nhìn thấy ánh mắt đẫm lệ của ông, tôi biết hẳn ông đang đau đớn lắm. Tôi cũng sợ hãi, sợ nếu mọi chuyện không ổn, ông sẽ bỏ lại tôi và ra đi mãi mãi. Bác sĩ đã can thiệp cầm máu một lần nữa, mọi thứ tiến triển thêm được một xíu nhưng không ăn thua.

Một buổi sáng
Ông nội và bố tôi trong chuyến đi Đà Nẵng cùng gia đình năm 2012

Tôi đến trường, cảnh vật không thay đổi, mọi người vẫn như vậy, duy chỉ có mình tôi tâm trạng nặng trĩu. Lớp học, khoảng sân, bạn bè tôi vẫn thế, không đổi thay, ai cũng vui vẻ, tươi cười, trò truyện. Duy chỉ có tôi ngồi một chỗ, nhìn mọi thứ với một màu đen tối và nghe mọi âm thanh, tiếng thầy cô, tiếng nói chuyện trong lớp của các bạn một cách thờ ơ. Giờ ăn trưa đến, tôi nhìn khay cơm trên bàn,… nó là món tôi thích nhất, dễ ăn nhất nhưng tôi thấy ớn lạnh, mệt mỏi và mồm miệng đắng ngắt. Tôi để lại gần hết thức ăn cho mấy đứa bạn, chỉ ăn có chút cơm trắng chan với nước canh đã nguội lạnh. Tôi không thể ở lại nữa vì cũng không còn chút sức lực hay động lực học nào, tôi viết vội lá đơn xin về, bắt chuyến xe lên nhà ông bà tôi.

Tôi bước vào nhà ông bà nội, mọi thứ xung quanh đã khác đi rất nhiều, giấy báo bọc kín các mặt gương, mặt kính, đồ đạc đã được dọn gọn cất vào một góc. Không khí khác hẳn mọi khi, không còn là sự đón chào đầy yêu thương mà tôi nhận được của ông bà mỗi lần tôi ghé chơi, chỉ còn lại sự lẻ loi, cô đơn và vắng bóng người. Bà nội tôi ngồi trên ghế, đang đọc những tin nhắn chia buồn. Ngẩng đầu lên nhìn tôi, bà khẽ hỏi: “Cu Nghé về hả con?”

Tôi ngồi xuống cạnh bà, bà kể tôi nghe về ông, về những điều từ ngày xưa, về những ngày bà trong viện chăm sóc ông tôi, về những điều mà chưa ai từng kể. Bà không khóc, nhưng nhìn bà, tôi biết bà đã cố gắng kìm nén nhường nào, đã cố để không xúc động, để trái tim không lấn át đi lí trí. Tôi lặng lẽ nghe bà kể, không nói gì, nắm lấy tay bà, bàn tay đã chai sạn vì sự vất vả, vì những năm tháng. Ông bà ngoại tôi cũng ở đó, giúp đỡ bố mẹ và bà nội tôi lo hậu sự cho thông gia. Ông ngoại kể lại cho tôi rằng, thực ra tất cả mọi người đều đã biết về kế hoạch đưa ông nội tôi từ viện về nhà để ông trút hơi thở cuối cùng tại tổ ấm chứ không phải ở nơi lạnh lẽo, xa lạ, để hồn ông sau còn có thể trở về nhà với con cháu; tuy nhiên mọi người trong gia đình đã giấu tôi và em gái tôi chuyện này để hai đứa có thể yên tâm đi học. Tôi không trách họ nhưng thực sự tôi đã mong muốn được biết sớm hơn, để có thể chuẩn bị tâm lý và được nhìn ông tôi lần cuối trước khi ông rời xa chúng tôi mãi mãi.

Một buổi sáng
Kỷ niệm cùng ông nội và bố tôi lúc tôi còn nhỏ

Ngồi cùng ông bà ngoại và bà nội tôi một lúc thì cánh cửa nhà khẽ mở, mẹ tôi bước vào nhà, tôi không nói gì, ôm lấy mẹ và khóc nấc lên. Đây là lần đầu tiên tôi thực sự khóc kể từ lúc biết chuyện đến giờ. Mẹ tôi hẳn là hiểu tôi đang đau đớn đến nhường nào, chính mẹ tôi cũng đang rưng rưng nước mắt. Mẹ nghẹn ngào nói tôi vào trong phòng để mẹ tiếp khách. Lúc này tôi mới để ý chỗ cửa nhà có vài người đang đứng đợi, vài trong số họ tôi có biết và đã từng gặp, họ là đồng nghiệp, là lãnh đạo của cơ quan nơi mẹ tôi làm việc. Tôi đành lùi vào phòng trong để mẹ tôi tiếp đón khách.

Trên chiếc giường cưới cũ của ông bà, cũng là chiếc giường ông tôi trút hơi thở cuối cùng, tôi đã khóc. Tôi nấc lên, nhớ lại những lần tôi nằm cùng ông, những lần hai ông cháu cùng xem phim, nghe nhạc, những lần tôi hỏi ông rằng câu tiếng Nga này viết ra sao, đọc như thế nào, hay tên của tôi, của ông, của em gái tôi và rất nhiều người khác nữa viết như thế nào trong tiếng Nga. Giờ đây, tôi sẽ chẳng thể hỏi ông những điều đó được nữa. Mỗi dịp Tết đến, cũng sẽ không còn được ông lì xì cho nữa; sẽ không còn ông ở đó viết những email, những dòng tin nhắn chúc mừng tôi mỗi khi tôi lớn thêm một tuổi. Ông sẽ không còn xem ngày, xem giờ để chúng tôi cùng dọn dẹp bàn thờ gia tiên nữa. Ông sẽ không đến nhà chơi với chúng tôi và nghe em gái tôi chơi piano nữa. Bà nội tôi đã mất đi một chỗ dựa vững chắc, một người đã cùng đồng hành với bà hơn 50 năm cuộc đời. Bố tôi đã không còn một người cha để gọi điện thăm hỏi và ghé qua trò chuyện, chia sẻ về những công việc, những chuyến công tác vào mỗi cuối tuần. Mẹ tôi đã mất đi một người bố chồng luôn ở bên nghe mẹ tâm sự khi nấu cỗ thắp hương dịp giỗ hay tết, một người luôn ở bên chỉ bảo, định hướng trong công việc. Em gái tôi đã không còn một người lắng nghe những tiếng đàn ngọt ngào, lắng nghe những lời chào hay những câu nói vụng về bằng tiếng Pháp mới được học.

Tôi ngồi đó rất lâu, cũng không rõ đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết khi tôi ngẩng đầu lên, trời đã không còn những vệt nắng cuối chiều nữa. Tôi bước ra phòng khách, lúc này mọi người đã dần ra về, tôi phụ mẹ và bà dọn rửa cốc chén. Bố tôi lúc này mới trở về, cầm theo vài tờ cáo phó và những giấy tờ chứng tử, hợp đồng tang lễ đủ loại. Tôi ôm lấy bố tôi, không nói gì, bố tôi cũng vậy, nước mắt bố lăn trên gò má cùng hơi thở dài. Bố tôi vốn là người mạnh mẽ, cũng là người rất giỏi che giấu cảm xúc của mình, có lẽ vì thế suốt mười bảy năm qua, từ khi tôi còn nhỏ đến khi tôi trưởng thành như ngày hôm nay, tôi chưa một lần thấy bố khóc hay bày tỏ cảm xúc một cách quá rõ ràng. Bố tôi tuy nhìn như vậy nhưng thật ra lại sống rất nội tâm và giàu tình cảm.

Một buổi sáng
Kỷ niệm gia đình và ông nội trong một chuyến đi chơi
Một buổi sáng
Ông nội luôn là niềm tự hào của tôi và gia đình

Tôi cùng bố dọn dẹp, sắp xếp lại căn phòng mà sẽ dùng để đặt bàn thờ vong cho ông tôi. Hai bố con tháo chiếc giường cưới của ông bà, gỡ từng miếng dát giường, từng con ốc, tôi cảm nhận như mình đang tháo từng mảnh kí ức, từng kỉ niệm, từng câu chuyện về cuộc đời, cuộc sống hôn nhân đầy thăng trầm, đầy những vui buồn, sẻ chia của ông bà tôi ra và xếp nó lại vào một góc. Dọn qua một lượt những đồ đạc của ông, những chiếc quần, áo cũ, những thứ ông từng để giành để cho tôi, tiếc thay tôi lớn nhanh quá nên chúng chẳng vừa nữa rồi. Nhìn những quyển hộ chiếu cũ, chứng minh thư nhân dân đã hết hiệu lực, đầy đủ từ khi ông tôi vẫn còn trẻ đến khi thời gian dần vẽ lên khuôn mặt ông những đường nét, dần tô cho mái tóc đen của ông thành màu trắng và dần khiến cho phần đỉnh đầu ông trụi đi, tấm nào cũng vậy, ông cũng mỉm cười, nhìn thật ấm áp và phúc hậu…

Chớp mắt đã đến ngày đưa tiễn ông tôi về với tổ tiên. Đêm trước hôm đó tôi không ngủ được, chẳng ai trong gia đình nhỏ của chúng tôi ngủ được, dù cho ngày hôm trước ai cũng bận rộn, mệt mỏi lo việc hậu sự của ông. Chiếc bàn nhỏ trong phòng khách lúc ấy đầy những giấy tờ, hợp đồng, những danh sách, những phong bì, đồ đạc, những số điện thoại liên hệ, ai cũng bận bịu với công việc, mệt mỏi và nghĩ rằng chỉ cần đặt lưng xuống giường là sẽ thiếp đi. Ấy vậy mà nguyên đêm đó chẳng ai có thể chợp mắt được, người thì trằn trọc, người quay qua quay lại, riêng tôi thì ngồi một mình trên giường, chẳng nghĩ ngợi được gì, phần vì mệt, phần vì chẳng có tâm trạng để suy nghĩ điều gì nữa. Tôi cứ ngồi đó, ngồi đó đợi cho đến khi trời sáng rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Gia đình chúng tôi đến nhà tang lễ khoảng hơn chín giờ sáng. Hôm ấy cũng đông gia đình đăng kí làm lễ, bố tôi nói đây hẳn là ngày lành nên mới nhiều gia đình chọn làm ngày tiễn đưa người thân về nơi an nghỉ cuối cùng. Lúc ngồi đợi trong sân nhà tang lễ, tôi có ngó ra phố, cố kiếm thứ gì đó để giữ tâm mình tỉnh táo, chợt một hình ảnh lướt qua ánh mắt tôi, hình ảnh mà khiến trái tim tôi ngừng lại một nhịp, hình ảnh một ông lão đèo một đứa bé tầm năm tuổi bằng xe máy đi đâu đó. Mắt tôi hơi nhòe đi, tôi nhớ ngày xưa mỗi cuối tuần, ông nội cũng hay chở tôi ra hiệu sách, đó là nơi tôi đòi ông mua đủ thứ đồ, từ những bộ mô hình lắp ghép mà tôi chắc hẳn sẽ tháo hết ra trộn vào một hộp để lắp những cái khác sau khi lắp xong, hay những cái bút chì, bút mực hay những quyển sổ mà sau này tôi đã làm mất ở đâu đó nơi trường lớp. Tôi chợt nghĩ đứa trẻ kia thật là hạnh phúc, vì nó vẫn còn có ông ở bên, người mà chắc chắn sẽ cho nó một tuổi thơ hạnh phúc, đủ đầy cũng như ông tôi đã làm như vậy với tôi.

Cuối cùng thì cũng sắp đến giờ viếng ông tôi. Thầy cúng gọi gia đình tôi vào làm lễ. Sau khi thắp hương ở bàn thờ thần linh, thầy hướng dẫn bố tôi cách gọi hồn. Bố tôi cầm chiếc áo cũ của ông tôi, chiếc áo mà ông thích nhất và thường mặc khi ông còn sống, hú hét, gọi vong hồn ông về, thầy cúng thì lăm lăm trên tay nén hương vừa niệm chú vừa ra hiệu cho bố tôi. Gọi hồn ông xong cũng là lúc thi thể ông tôi đã được vệ sinh sạch sẽ, mặc xong áo quần chỉnh chu, chuẩn bị làm lễ nhập quan. Bà nội tôi nắm lấy chân ông tôi như một phản xạ tự nhiên, như một sự níu kéo vô vọng với người đã cùng đồng hành với bà cả một đời. Tôi nhẹ nhàng gỡ tay bà ra, ôm lấy bà vào lòng, động viên bà cố gắng chịu đựng. Bà không nói gì, chỉ gật đầu lặng lẽ, người bà run run xúc động. Tôi cũng vậy, trái tim như quặn thắt lại, nhịp thở không còn ổn định và đôi bàn chân đã không còn vững nữa mà run rẩy trên nền sàn ốp gạch men trắng… nước mắt tôi chưa rơi nhưng tôi hiểu sự kìm nén của mình đã dần đạt đến giới hạn cuối cùng của nó, sẽ sớm thôi, tôi không thể kiểm soát thứ cảm xúc nguyên thủy nhất của mình nữa.

Đến lúc nhập quan, trong căn phòng nhỏ phía sau nhà tang lễ chỉ còn lại tôi, bố tôi, thầy cúng cùng vài nhân viên nhà tang lễ. Thầy cúng miệng niệm chú, tay phải cầm nén hương vẽ bùa và tay trái cầm chuông lắc theo từng nhịp, sau đó nắp quan tài đóng lại, nghi lễ kết thúc, và gia đình chúng tôi ngồi đợi để nhà tang lễ hoàn thành dọn dẹp, chuẩn bị cho phần phúng viếng của ông.

Quan tài của ông tôi được tôi cùng năm nhân viên nhà tang lễ khiêng lên đặt trang trọng trên bục. Sau đó tôi cùng bố mẹ ra sân tranh thủ tiếp đón mọi người trước lúc nhà tang lễ thông báo lễ viếng bắt đầu. Trong đám đông, gia đình tôi gặp được một người bạn thân thiết của ông bà tôi. Ông buồn rầu hỏi bố mẹ tôi: “Sao bố đi nhanh thế hả các cháu?”, khoảng không gian lặng đi một lúc, bố mẹ tôi nấc lên, giọt lệ lăn dọc má, mẹ tôi nghẹn ngào đáp lại: “Ông đi nhanh quá… chúng cháu cũng không nghĩ là ông lại đi nhanh đến thế, bản thân ông cũng không biết mình sẽ ra đi…”. Lúc đấy, tôi không kìm nén nổi nữa, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời mà lòng nặng trĩu những tâm tư: Sao ông ra đi đột ngột thế? Sao ông bỏ lại bà và các con cháu? Rồi đây cháu biết tìm ông ở nơi đâu?

Nhân viên nhà tang lễ trịnh trọng thông báo lễ viếng của ông tôi chính thức bắt đầu. Gia đình tôi đứng phía bên trái cửa vào của nhà tang lễ, ngay dưới bục nơi linh cữu của ông tôi đang nằm trang trọng trên đó. Người đến viếng và tiễn đưa ông đông lắm! Từng đoàn người bước vào, bước vào, họ cầm nén hương cúi đầu thành kính rồi từ từ bước quanh linh cữu, đưa tiễn ông tôi rời khỏi nơi nhân gian, rời khỏi những nỗi đau giây phút cuối đời, rời xa gia đình nhỏ của chúng tôi… Những cái ôm, những lời chia buồn, những cái nắm tay, dù đến từ những người xa lạ, những người tôi chưa từng gặp, hay từ những người họ hàng gần xa, những người bạn bè, cũng đều thật ấm áp, chân thành, nó giống như tấm băng đang cố cuốn lấy những trái tim nhỏ đang rỉ máu vì mất đi một phần rất quan trọng mà sẽ rất lâu nữa mới có thể được bù đắp lại.

Khi đoàn người viếng thưa bớt, gia đình chúng tôi lên đứng bên ông, nhìn ông lần cuối. Mẹ tôi khóc, nghẹn ngào gửi gắm đến ông những lời cuối : “Bố yên tâm nhé, chúng con sẽ chăm sóc mẹ, bảo ban và nuôi dậy các cháu khôn lớn…”. Nhìn mẹ khóc, tôi nhớ lại những lần mẹ kể về ông. Hồi mẹ mới về làm dâu, ông khá ghắt, có nhiều điều chưa hiểu về mẹ, nhưng dần dần, sự tận tụy và chu đáo của mẹ đã cảm phục ông tôi. Ông tuy nhìn có vẻ khó tính như vậy nhưng thực sự rất tình cảm với mẹ tôi, mẹ tôi từng kể ông thường mua cháo, nước mía cho mẹ tôi những ngày mẹ mang bầu tôi và em gái tôi, hay những lần ông đứng tâm sự, nhìn mẹ tôi lúc mẹ nấu ăn, hay những lần mẹ cùng ông kể chuyện về những cuộc thi đàn của em gái tôi, những thành tích học tập của tôi,… Mười tám năm có thể chưa phải là một khoảng thời gian dài, nhưng chắc chắn không hề ngắn, suốt mười tám năm ấy mẹ tôi đã luôn chăm sóc, coi ông nội tôi như bố ruột, đã ở bên ông những lúc vui, lúc buồn, lúc khó khăn, bệnh tật, lúc lâm chung,… Nghĩ lại mới thấy, tôi dù có thương yêu ông đến mấy, cũng chẳng thể lo được cho ông như mẹ tôi đã từng lo cho ông…

Kết thúc lễ viếng, tôi cùng bố mẹ, em gái và bà ngồi trên xe tang đưa ông tôi xuống Văn Điển để hỏa táng. Chúng tôi đi qua căn chung cư nhỏ ở mặt đường Võ Chí Công, nơi ông tôi sống cuộc sống yên bình bên bà tôi những năm tháng cuối đời; sau đó, đi qua căn nhà nhỏ của chúng tôi đang sống trên phố Cửa Bắc, nơi mà cả thanh xuân ông đã vun đắp, xây dựng. Chặng đường tuy không dài nhưng nó như một con đường đang sống, từng nơi đi qua, từng kỉ niệm về ông hiện ra, những ngày tháng ông vẫn ở bên, những lời ông nói khi ông vẫn còn ở đó, những lần mấy ông cháu đèo nhau trên xe máy đi chơi, đi chợ, đi ăn sáng,…em gái tôi đã thiếp đi vì mệt từ lúc nào chẳng hay, bố mẹ tôi cũng vậy, từng người, từng người một lịm đi trong chốc lát. Tôi cũng vậy, dần mất đi sự tỉnh táo và cứ như vậy chìm vào giấc ngủ, giấc ngủ đó tuy ngắn nhưng nó kéo tôi khỏi thực tại đang quá mệt mỏi và muộn phiền.

Chiều đến cũng là lúc chúng tôi quay lại nơi hỏa táng để nhận tro cốt của ông tôi. Ông tôi chỉ cách đó vài tiếng vẫn còn đầy đủ thân thể, vẫn còn là người ông mà gia đình chúng tôi vẫn luôn biết đến vậy mà giờ đây chỉ còn là vỏn vẹn vài gram tro đựng trong tiểu quách. Thực lòng nhìn thấy ông như vậy tôi không khỏi đau đớn, xót xa,… nhưng cố nén cơn đau, tôi kìm lại những giọt lệ đang cố lăn xuống nơi khóe mắt, vì tôi biết ông vẫn đang ở đó, và nếu tôi khóc, ông sẽ không thể an lòng được. Chúng tôi mang ông đến một bến phà tại sông Hồng, nơi chúng tôi chuẩn bị thực hiện di nguyện cuối cùng của ông.

Một buổi sáng
Mọi người đều bảo, tôi rất giống ông nội

Trong những buổi gặp mặt gia đình, những lúc mà rượu nói thay tấm lòng của con người ta, hay kể cả là những buổi tâm sự nói chuyện bình thường, ông tôi mong muốn rằng khi ông mất đi, tro cốt của mình sẽ được rải xuống sông, xuống biển. Ông không muốn con cháu phải vất vả đi thăm mỗi khi giỗ tết, cũng chẳng muốn bản thân mãi bị níu kéo lại nơi trần gian. Khi gia đình tôi bàn bạc nên an táng ông ở đâu, thì đề xuất này nói thật lúc đầu vẫn còn đôi chút băn khoăn, bối rối, nhưng khi mọi người nghĩ kĩ thì cũng đồng ý thuận theo. Vì vậy mà bây giờ, tất cả chúng tôi mới đang ở đây, một con phà mà chú tôi thuê để thực hiện di nguyện của ông tôi. Sau khi thầy cúng xin phép thủy thần, từng người chúng tôi tiễn đưa ông đi, từng người, từng người một, mỗi người một chút, tiễn đưa ông một đoạn đường, đến khi bố tôi, là người cuối cùng buông tay để ông tự đi trên con đường dài và vạn biến ấy, ông trôi theo dòng nước, nhẹ nhàng, thanh thản, trôi ra biển lớn…Trên đường về, tôi ôm lấy tấm di ảnh của ông, miệng mỉm cười nhưng hàng lệ lăn dài trên khóe mi. Cuối cùng, công việc hậu sự cho ông đều suôn sẻ, thuận lợi theo đúng di nguyện của ông, cuối cùng ông cũng đã không còn phải chịu bất kì đau đớn nào nữa,… Tuy nghĩ vậy nhưng tôi vẫn chẳng thể kìm được nước mắt, chẳng rõ vì sao nữa…

Một buổi sáng
Dù ông nội đã đi xa, cháu đã trưởng thành, nhưng khi đi đâu, làm gì, cháu đều luôn nhớ đến ông

Một buổi sáng vài tuần sau đó, tôi với thằng bạn thân đang ngồi nói chuyện nơi hành lang như mọi khi, nó hỏi tôi: “Trưa nay thi xong tin học mày có ở lại trường ăn cơm với tao không?” Tôi từ chối khéo, vì trưa nay đã có việc bận. Bước ra khỏi phòng thi, tôi đang hớn hở vì biết mình đã đỗ kì thi mà suốt cả tháng qua tôi đã dầy công ôn luyện. Tôi nộp vội đơn xin về cho bác bảo vệ rồi chạy ra bến xe, nhanh nhanh chóng chóng lên chuyến xe mới cập bến gần đó. Tôi về thắp hương cho ông và ăn cơm vơi bà. Hôm nay là tròn năm tuần kể từ ngày ông tôi mất, thắp cho ông nén hương xong, tôi ngồi ăn cùng bà, hớn hở kể cho bà nghe về bài thi đỗ được điểm gần như tuyệt đối của tôi.

Đây là lần đầu tiên mà tôi ngồi ăn trưa cùng bà sau một khoảng thời gian rất dài rồi, hai bà cháu tôi ngồi bên mâm cơm, kể cho nhau nghe những câu chuyện, những kỉ niệm, những chuyện từ ngày xửa ngày xưa, những chuyện từ một thời còn khó khăn, từ thời khấm khá hơn, hay thậm chí là những chuyện sau này nữa,… Tôi chẳng biết tôi sẽ được ngồi nghe chuyện bà kể đến khi nào nữa, người ta nói đời bất biến vô thường, tôi cũng biết là như thế, nhưng thực lòng, tôi mong có thể ở bên bà nhiều hơn để bà bớt cô đơn, như tôi đã hứa với ông. Mùi hoa loa kèn phảng phất trong gió hạ, một mùi hương ngọt, dịu và thanh mát, thư thái như tấm lòng của tôi khi đã vượt qua, đã chinh phục được những thử thách, đã đứng dậy và dần hồi phục trước nỗi đau đột ngột trong cuộc đời…

Ôi, thứ mùi hương mà tôi chắc sẽ chẳng bao giờ quên được…!!!

Trần Quốc Phong

Tudonghoangaynay.vn
tan-hoang-minh
Tin bài khác
Tử vi vòng quay công nghệ ngày 16/8/2026: Tuổi Tỵ vận trình khởi sắc, tuổi Mão cần tránh nóng vội

Tử vi vòng quay công nghệ ngày 16/8/2026: Tuổi Tỵ vận trình khởi sắc, tuổi Mão cần tránh nóng vội

Những bí ẩn của khoa học đời sống là "món ăn" tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống của con người. Tử vi vòng quay công nghệ xem tử vi 12 con giáp ngày 16/8/2026 cho tất cả các tuổi nhằm dự đoán vận hạn về công danh, tiền bạc, tình duyên và sức khỏe.
Tiếp cận công nghệ mới, nâng hiệu quả tìm kiếm, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ

Tiếp cận công nghệ mới, nâng hiệu quả tìm kiếm, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ

Tiếp tục chương trình công tác tại Hoa Kỳ, đoàn công tác do Thượng tướng Nguyễn Văn Gấu, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Trưởng ban Chỉ đạo quốc gia về tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ (Ban Chỉ đạo 515 quốc gia) dẫn đầu, đã có chuyến làm việc chuyên sâu tại Đại học Georgia và cơ sở pháp y quân sự hàng đầu của Hoa Kỳ.
Triển khai Nghị quyết 57: Chuyển mạnh từ hoàn thiện thể chế sang tạo sản phẩm công nghệ

Triển khai Nghị quyết 57: Chuyển mạnh từ hoàn thiện thể chế sang tạo sản phẩm công nghệ

Qua hơn 1 năm 8 tháng triển khai Nghị quyết số 57-NQ/TW của Bộ Chính trị, khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số đã có những chuyển biến rõ nét về nhận thức, thể chế và tổ chức thực hiện. Bộ KH&CN xác định trọng tâm từ nay đến cuối năm 2026 là chuyển mạnh từ hoàn thiện thể chế sang tạo ra sản phẩm, công nghệ và kết quả cụ thể.
Bứt phá năng suất dựa trên khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số

Bứt phá năng suất dựa trên khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số

Diễn đàn Năng suất Chất lượng Quốc gia năm 2026 được kỳ vọng góp phần nhận diện những điểm nghẽn, đề xuất giải pháp đột phá và thúc đẩy hình thành hệ sinh thái năng suất chất lượng hiện đại, lấy đổi mới sáng tạo làm động lực và doanh nghiệp làm trung tâm.
100 ngày tháo gỡ điểm nghẽn chuyển đổi số

100 ngày tháo gỡ điểm nghẽn chuyển đổi số

Ban Chỉ đạo 57 Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch hành động 100 ngày nhằm xử lý các điểm nghẽn về chuyển đổi số trong hệ thống chính trị, yêu cầu làm rõ trách nhiệm và xử lý dứt điểm các nhiệm vụ chậm, quá hạn hoặc có nguy cơ chậm tiến độ.
Bản đồ trưởng thành mới cho trí tuệ nhân tạo

Bản đồ trưởng thành mới cho trí tuệ nhân tạo

Trong nhiều năm qua, các doanh nghiệp đánh giá mức độ trưởng thành của AI chủ yếu dựa trên khả năng triển khai, mức độ ứng dụng hay quản trị rủi ro. Tuy nhiên, khi AI đang tiến nhanh từ các mô hình tạo sinh sang các hệ thống có khả năng suy luận, lập kế hoạch và tự ra quyết định, giới nghiên cứu cho rằng cần một cách tiếp cận mới: đánh giá mức độ trưởng thành về nhận thức, thay vì chỉ đo lường mức độ triển khai công nghệ.
Doanh thu Vĩnh Hoàn tháng 7/2026: Xuất khẩu sang Trung Quốc tăng mạnh 80%

Doanh thu Vĩnh Hoàn tháng 7/2026: Xuất khẩu sang Trung Quốc tăng mạnh 80%

Sự sụt giảm mạnh tại thị trường xuất khẩu lớn nhất là Mỹ đã khiến doanh thu tháng 7/2026 của Vĩnh Hoàn giảm 10% so với cùng kỳ, dù mảng xuất khẩu sang Trung Quốc và châu Âu vẫn tăng trưởng tốt.
Loạt doanh nghiệp bất động sản nhà ở đạt lợi nhuận "khủng" nhờ hoạt động tài chính

Loạt doanh nghiệp bất động sản nhà ở đạt lợi nhuận "khủng" nhờ hoạt động tài chính

Bức tranh kinh doanh nửa đầu năm 2026 của nhóm doanh nghiệp bất động sản nhà ở ngày càng phân hóa rõ nét, khi nguồn thu lợi nhuận phần lớn không đến từ hoạt động kinh doanh cốt lõi, chủ yếu nhờ hoạt động tài chính.
Thị trường chứng khoán ngày 14/8: VN-Index lao dốc gần 37 điểm, cổ phiếu VIC giảm mạnh

Thị trường chứng khoán ngày 14/8: VN-Index lao dốc gần 37 điểm, cổ phiếu VIC giảm mạnh

Áp lực bán gia tăng trên diện rộng trong phiên 14/8 khiến VN-Index giảm gần 37 điểm, tương đương hơn 2%, trong khi cổ phiếu VIC giảm 3,6%, góp phần kéo chỉ số đi xuống. Đây là phiên thứ hai liên tiếp thị trường điều chỉnh mạnh.
Tử vi vòng quay công nghệ ngày 15/8/2026: Tuổi Thìn đón cơ hội mới, tuổi Dậu cần thận trọng tiền bạc

Tử vi vòng quay công nghệ ngày 15/8/2026: Tuổi Thìn đón cơ hội mới, tuổi Dậu cần thận trọng tiền bạc

Những bí ẩn của khoa học đời sống là "món ăn" tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống của con người. Tử vi vòng quay công nghệ xem tử vi 12 con giáp ngày 15/8/2026 cho tất cả các tuổi nhằm dự đoán vận hạn về công danh, tiền bạc, tình duyên và sức khỏe.