Thông tin tổng hợp từ khảo sát mới nhất với hơn 1.100 lãnh đạo và chuyên gia an ninh mạng cấp cao trên toàn thế giới cho thấy, một “khoảng cách” ngày càng rõ rệt đang hình thành trong an ninh đám mây: khoảng cách giữa mức độ phức tạp của hạ tầng hiện đại và năng lực bảo mật thực tế của các tổ chức.
Báo cáo Tổng quan Thực trạng An ninh đám mây năm 2026, do Fortinet tài trợ và Cybersecurity Insiders thực hiện, dựa trên khảo sát 1.163 chuyên gia an ninh mạng toàn cầu, chỉ ra rằng tốc độ ứng dụng AI đang làm thay đổi căn bản cách vận hành và quản lý môi trường đám mây. Cùng với đó, bề mặt tấn công cũng mở rộng nhanh chóng, vượt xa các mô hình bảo mật truyền thống cũng như khả năng bảo vệ của nhiều nền tảng hiện nay.
Trong bối cảnh ngày càng nhiều doanh nghiệp chuyển đổi để thích ứng với tương lai công nghệ phụ thuộc sâu vào AI, bảo mật đám mây không còn là một lựa chọn, mà trở thành yếu tố sống còn đối với sự thành công và tồn tại của tổ chức. Tuy nhiên, chính sự phát triển quá nhanh của các môi trường đám mây hiện đại đang khiến các đội ngũ an ninh gặp khó khăn trong việc duy trì khả năng quan sát toàn diện, phát hiện sớm và phản ứng nhất quán theo thời gian thực.
Theo ông Vincent Hwang (Fortinet), khoảng cách ngày càng lớn giữa độ phức tạp của môi trường đám mây và khả năng phục hồi an ninh không xuất phát từ việc thiếu đầu tư. “Khảo sát toàn cầu của chúng tôi cho thấy, dù chi tiêu cho an ninh mạng liên tục gia tăng, mức độ trưởng thành và hiệu quả của các biện pháp phòng thủ lại không theo kịp các mô hình sử dụng mới, đặc biệt là những trường hợp có tích hợp trí tuệ nhân tạo”, ông nhấn mạnh.
Thực trạng này cho thấy an ninh đám mây trong năm 2026 không chỉ là bài toán về ngân sách hay công nghệ, mà là thách thức mang tính cấu trúc, đòi hỏi các tổ chức phải tái tư duy toàn diện về cách xây dựng và vận hành năng lực bảo mật trong kỷ nguyên AI.
![]() |
Ba yếu tố chính tạo ra khoảng cách an ninh đám mây
Phân tích sâu từ dữ liệu khảo sát toàn cầu, Fortinet chỉ ra ba nguyên nhân cốt lõi đang trực tiếp tạo ra “khoảng cách” ngày càng lớn giữa độ phức tạp của môi trường đám mây và năng lực bảo mật của các tổ chức.
Thứ nhất, hệ thống phòng thủ phân mảnh.
Cùng với làn sóng ứng dụng điện toán đám mây, các giải pháp bảo mật cũng được triển khai ngày càng nhiều, nhưng lại thiếu sự phối hợp đồng bộ. Kết quả là các công cụ rời rạc, cơ chế kiểm soát không nhất quán và khả năng giám sát toàn diện bị suy giảm. Các đội ngũ an ninh mạng buộc phải đối chiếu thủ công cảnh báo từ nhiều hệ thống vốn không được thiết kế để vận hành cùng nhau. Khảo sát cho thấy, gần 70% tổ chức coi sự chồng chéo công cụ và các “điểm mù” trong giám sát là rào cản lớn nhất khi xây dựng chiến lược bảo mật đám mây hiệu quả.
Thứ hai, sự quá tải về nhân sự và kỹ năng.
Bên cạnh các hệ thống phân mảnh, các tổ chức còn đối mặt với tình trạng thiếu hụt nghiêm trọng nhân lực an ninh mạng có trình độ. Áp lực từ nhiều phía khiến các nhóm phụ trách an ninh rơi vào trạng thái quá tải, làm chậm khả năng phản hồi và gia tăng nguy cơ bỏ sót những cảnh báo quan trọng. Theo khảo sát, 74% người tham gia cho biết tổ chức của họ đang thiếu nhân sự an ninh mạng đủ năng lực, trong khi 59% thừa nhận vẫn chỉ ở giai đoạn đầu của quá trình trưởng thành về an ninh đám mây.
Thứ ba, mối đe dọa vận hành với tốc độ của máy móc.
Các tác nhân tấn công mạng ngày càng tận dụng tự động hóa và trí tuệ nhân tạo để rà soát cấu hình sai, lập bản đồ phân quyền và phát hiện dữ liệu bị lộ với tốc độ vượt xa khả năng phản ứng của các biện pháp phòng thủ do con người kiểm soát. Khi khoảng thời gian từ lúc xuất hiện lỗ hổng đến khi bị khai thác ngày càng rút ngắn, hơn 80% chuyên gia an ninh mạng được khảo sát thừa nhận họ thiếu tự tin vào khả năng phát hiện và ứng phó các mối đe dọa đám mây theo thời gian thực, tăng 16 điểm phần trăm so với khảo sát năm trước.
Đám mây đa tầng, rủi ro nhân đôi
Ngay cả khi chỉ sử dụng một nhà cung cấp duy nhất, môi trường đám mây vốn đã tiềm ẩn độ phức tạp cao do kiến trúc phân tán, danh tính động, dịch vụ mở rộng nhanh và luồng dữ liệu chồng chéo. Thực tế, phần lớn doanh nghiệp còn triển khai mô hình đám mây lai và đa đám mây, kết hợp nhiều đám mây công cộng, hạ tầng tại chỗ, các nền tảng SaaS cùng hệ sinh thái người dùng và thiết bị phân tán.
Khảo sát của Fortinet cho thấy, 88% tổ chức hiện vận hành trong môi trường đám mây lai hoặc đa đám mây, tăng so với 82% của năm trước. Trong số này, 81% phụ thuộc vào từ hai nhà cung cấp đám mây trở lên để vận hành các khối lượng công việc quan trọng, và 29% cho biết đang sử dụng nhiều hơn ba nhà cung cấp.
Mỗi nhà cung cấp, dịch vụ hay người dùng mới đều kéo theo các cấu hình, quyền truy cập và luồng dữ liệu mới. Dù hạ tầng đám mây được thiết kế để tự động mở rộng theo nhu cầu, hệ quả là môi trường ngày càng trở nên phức tạp, khó kiểm soát và khó quản lý hơn. Điều này đặt các nhóm an ninh mạng trước thách thức lớn trong việc duy trì khả năng hiển thị, khả năng phục hồi và hiệu quả vận hành trong một hệ thống liên tục biến đổi.
Bớt công cụ, tăng hiệu quả bảo mật
Trước những thách thức ngày càng gia tăng, nhiều tổ chức đang xem xét lại cách tiếp cận an ninh mạng. Dữ liệu khảo sát cho thấy xu hướng dịch chuyển rõ rệt từ các công cụ bảo mật chuyên biệt, quản lý rời rạc sang các hệ sinh thái bảo mật thống nhất.
Nếu có thể thiết kế lại từ đầu, 64% người tham gia khảo sát cho biết họ sẽ xây dựng chiến lược an ninh mạng dựa trên một nền tảng duy nhất, tích hợp bảo mật mạng, đám mây và ứng dụng. Nguyên nhân chính, theo Fortinet là các nhóm bảo mật đang bị quá tải bởi việc phải tích hợp và vận hành quá nhiều công cụ từ các nhà cung cấp khác nhau.
Theo ông Vincent Hwang, các tổ chức mong muốn ít nền tảng hơn, nhưng là những nền tảng có khả năng chia sẻ dữ liệu chung và thực thi bảo mật một cách phối hợp. Việc hợp nhất không chỉ nhằm giảm số lượng công cụ, mà còn giúp giảm “ma sát” vận hành, cải thiện khả năng quan sát tổng thể, tăng tốc phát hiện -phản hồi và hỗ trợ quản lý rủi ro theo hướng chủ động hơn.
Ông Vincent Hwang cũng nhấn mạnh, dữ liệu trong báo cáo cho thấy để đạt được hiệu quả bảo mật đám mây tối ưu, các tổ chức cần tập trung giải quyết những vấn đề then chốt hiện nay như tốc độ tăng trưởng quá nhanh, sự phân mảnh hệ thống, hạn chế về nguồn nhân lực an ninh mạng và các mối đe dọa ngày càng tinh vi từ AI. Với các tổ chức đang theo đuổi chiến lược ứng dụng AI, yêu cầu này càng trở nên cấp thiết nhằm đảm bảo nền tảng an toàn và khả năng vận hành bền vững trong dài hạn.
